Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2012

Mỗi ngày trôi qua, một nỗi bâng khuâng dịu vợi trong tâm hồn
 Mỗi ngày trôi qua, nỗi khắc khoải tâm tư in đậm nét
Mỗi ngày trôi qua, có những khoảnh khắc xót xa bất chợt gieo xuống đời khiến tâm tư chừng như lạc lối và để lạị trong trái tim :    
                      Một mảng nắng nát nhàu
                      Một khoảng trời ủ dột
                      Một vết cắt không màu
                     Một nỗi đau thảng thốt

Nó , như ngớ ngẩn giữa khoảng rối bời tâm tư, ngớ ngẩn và không nhận ra chính mình, nó có cảm giác hình như nó không còn tồn tại… Hình như.. Vâng hình như nó không còn là nó !
Bước chân nó lang thang vô định , với câu ngâm nga ngoài cửa miệng: “Ta là ai mà còn trần gian thế !?” ( TCS )
Vâng , nó đang khắc khoải với câu hỏi cho chính mình !
Hình như nó đang ngộ nhận ! Ngộ nhận một phạm trù yêu thương !
                           Nó tự nhìn lại chính mình, lắng nghe niềm đau của riêng nó, tự cảm nhận từng ước ao , từng hi vọng…Nó có làm chủ được những tham đắm ,  bất an ? Tâm có ý thức ? Có nụ cười ? Có cảm thông ? Có hiểu biết ? Hay chỉ là những biểu hiện bên ngoài mà khỏa lấp nỗi đau cùng những thiếu thốn bên trong ?
                        Có phải nó đang ngộ nhận ?
Vâng , nó  soi rọi lại chính mình và rồi chợt nhận ra rằng, đằng sau sự quan tâm , đằng sau tình thương mến là một cái tôi thật lớn đang hiện hữu, rằng dành trọn tình thương yêu cho người là vô tình nhốt luôn cả vào đó những ràng buộc, những giận hờn, những lo lắng, những ghen tuông!
Nó không đủ tỉnh táo để đạt  đến ngưỡng tình thương yêu sâu sắc được soi chiếu bởi trí tuệ , bởi lòng vị tha để mang lại hạnh phúc, bằng an cho nó và cho người.
Nó không lý giải được tình cảm của chính nó hiện nay, nó mắc kẹt vào giữa cái được – không, còn – mất,tâm hồn thiếu thốn, rỗng không, cứ mong được lấp đầy nhưng lại càng trống rỗng !
Nó như chui vào vỏ ốc, sống trong âm thầm, âm thầm với câu kinh , âm thầm với hạt bồ đề xâu chuỗi, với trăm năm một cõi vô thường…
 “Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt…Rọi suốt trăm năm một cõi đi về…. “(TCS )
Đi đâu ? Về đâu ? Nó  mắc nợ với nhân gian, với những hỉ, nộ , bi, lạc… và tìm hoài một lối bình an !
Nó mong mỏi một lối đi – về, một lối nho nhỏ thôi nhưng không dã tràng cát mộng ! Nó mong một sự cảm thông, một nâng đỡ, một chia sẻ niềm vui nỗi buồn và hạnh phúc cùng nhau trong cuộc sống. Nó mong một sự hòa điệu những cung bậc thăng trầm,, thôi không còn những vết nứt hủy hoại, những cành khô mục nát đau thương….
Cuộc sống chung quanh nó bỗng dưng khác lạ khiến bước chân lạc mất nẻo về….
Sự hụt hẫng, bâng khuâng, quyện với nỗi xốn xang, khắc khoải thành một cuộn tơ trói chặt tâm hồn
Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi. Để một mai tôi trờ thành cát bụi. Ôi cát bụi mệt nhoài ( TCS )
Bỗng dưng, nó có một ước ao, ước ao trờ thành đám mây trời trôi dạt. Sẽ nhẹ nhàng biết bao khi phiêu du trên bầu trời rộng,, thong dong như khói, trắng như tuyết, vàng như lá thu, la đà như khói lam chiều cuốn lên từ nếp nhà tranh của mẹ, khiến người mỉm cười dừng lại ngắm mây bay.
Bỗng dưng nó có ước ao như một bông hoa nho nhỏ, dệt tơ hồng, ngậm hạt mong manh, giũ bụi đa đoan bằng hương hoa thơm ngát, thôi mắc nợ đời khi rũ cánh hoa nhung.
Bỗng dưng nó có ước ao thành hạt nắng, trong veo sương, mong manh gió, lãng đãng chiều, giấu hồn mình …thôi nợ với trăm năm….
                                                                  Sonata 4/2011